Động cơ nham hiểm trong Sáng kiến ​​Vành đai và Con đường của Trung Quốc

Việc ông Tập Cận Bình lên nắm quyền tối cao ở Trung Quốc đã dẫn đến một số sáng kiến ​​toàn cầu của Trung Cộng đang được ráo riết theo đuổi ở đại lục và ngoại quốc. Có lẽ sáng kiến quan trọng nhất trong số này là Sáng kiến ​​Vành đai và Con đường.

Sáng kiến Vành đai và đường (BRI, hay còn gọi là Một Vành đai Một con đường), mà ông Tập công bố với sự phô trương lớn trong năm 2013, ban đầu bao gồm hai thành phần chính: Con đường Tơ lụa Vành đai Kinh tế và Con đường Tơ lụa Hàng hải Thế kỷ 21. Các sáng kiến ​​khác đã được bổ sung trong những năm gần đây, bao gồm Con đường Tơ lụa Kỹ thuật số, Con đường Tơ lụa Bắc Cực, Con đường Tơ lụa Y tế và Con đường Tơ lụa Không gian.

“Con đường tơ lụa” là một phép ẩn dụ rất hữu ích cho Trung Cộng, vì dự án này có những phân nhánh về lịch sử, văn hóa, và tâm lý có thể được khai thác và tuyên truyền (ví dụ, hầu hết người phương Tây đều biết ông Marco Polo là ai). Các con đường tơ lụa cổ xưa tồn tại khoảng 1,400 năm, nối liền Trung Quốc và Đông Nam Á với Âu Châu và Trung Đông. Mục đích của các con đường này là thúc đẩy thương mại và buôn bán hai chiều đồng thời cung cấp một mạng lưới giao thông đường bộ để tạo điều kiện thuận lợi cho việc phân phối và lưu trữ hàng hóa thương mại dọc theo các tuyến đường. Con đường tơ lụa cổ đại không còn được sử dụng sau khi bị cắt đứt khi người Thổ Nhĩ Kỳ chiếm được Constantinople (nay là Istanbul).

BRI là phiên bản hiện đại của Con đường Tơ lụa cổ xưa nhằm kết nối Trung Á với nhau trong một thị trường kinh tế chung do Bắc Kinh thống trị; và mở rộng hệ thống trọng thương độc tài của Trung Quốc sang Âu Châu, Trung Đông và Phi Châu để thay thế trật tự quốc tế dựa trên luật lệ hiện có của phương Tây.

Mục tiêu bao trùm của BRI là phát triển cơ sở hạ tầng toàn cầu do Trung Quốc kiểm soát, với nhiều “con đường” khác nhau đóng vai trò như những nan hoa trong bánh xe phục vụ trung tâm (Trung Quốc đại lục). Một phép so sánh khác có thể là một mạng nhện ngày càng mở rộng ra bên ngoài, với Bắc Kinh (con “Rồng Nhện”) ở trung tâm của mạng lưới. Các yếu tố cơ sở hạ tầng chủ yếu tập trung vào việc phát triển các phương tiện giao thông mà sau này Bắc Kinh có thể khai thác để vận chuyển các nguồn tài nguyên và nguyên liệu thô cần thiết để thúc đẩy các mối quan tâm về sản xuất của Trung Quốc, cũng như hỗ trợ xuất cảng hàng hóa thành phẩm của Trung Quốc sang các thị trường nước ngoài trên thế giới, bao gồm đường bộ, bến cảng, đường sắt, cầu, v.v

Các khoản đầu tư của BRI cũng bao gồm các dự án năng lượng tái tạo, cơ sở hạ tầng thông tin, và trao đổi văn hóa. Các Con đường Tơ lụa khác thúc đẩy việc kiểm soát các tiêu chuẩn công nghệ trên toàn thế giới, thống trị các tuyến đường thương mại ở Bắc Cực, ảnh hưởng đến các sáng kiến ​​về y tế trên toàn thế giới theo những cách có lợi cho Trung cộng và sự khai thác các công nghệ vũ trụ của Quân Giải phóng Nhân dân.

Như được mô tả ở đây, Trung Cộng tin rằng BRI là tấm vé đến bá chủ kinh tế toàn cầu trong tương lai bằng cách “kiểm soát quyền truy cập vào các nguồn lực quan trọng, xuất cảng công suất công nghiệp nhàn rỗi, thậm chí làm bẻ nghiêng trật tự thế giới có lợi cho Trung Cộng.” Nhận định cuối cùng đó là chìa khóa cho BRI, khi ông Tập hình dung Trung Quốc sẽ trở thành siêu cường kinh tế ưu việt trên thế giới trong một tương lai không quá xa, với uy tín cá nhân của ông gắn chặt với thành công của khoản đầu tư theo kế hoạch gần 1 ngàn tỷ USD này vào 138 quốc gia trên thế giới (và đang tiếp tục tăng).

Trung tâm Sáng kiến Vành đai và Con Đường Xanh báo cáo vào tháng Giêng rằng “các khoản đầu tư của Trung Quốc ở 138 quốc gia của BRI cho thấy đầu tư tổng thể trong BRI vào năm 2020 là khoảng 47 tỷ USD.” Do đó, mạng nhện tư bản độc tài và tàn nhẫn của Trung Cộng đã được mở rộng đến hơn 2/3 trong số 195 quốc gia trên thế giới (và còn tiếp tục tăng).

Các khoản đầu tư của Trung Quốc liên quan đến BRI đi kèm với các ràng buộc, vì chúng không phải là các khoản viện trợ không hoàn lại mà là các khoản cho vay phải được hoàn trả. Các quốc gia nhận được các khoản đầu tư này thường trả lại các khoản vay bằng cách cấp cho Trung Quốc quyền khai thác tài nguyên thiên nhiên dài hạn và / hoặc thỏa thuận thuê dài hạn đối với các cảng, các tuyến đường sắt, và các cơ sở hạ tầng khác được phát triển bằng các khoản vay BRI. Cơ chế hoàn trả khoản vay của Trung Cộng thường được mô tả là “ngoại giao bẫy nợ”, với một bản tóm tắt tuyệt vời về cách thức toàn bộ hoạt động của bẫy nợ này được cung cấp ở đây. Vấn đề bẫy nợ cũng trở nên trầm trọng hơn ở các nước đang phát triển được cai trị bởi các nhà độc tài tham nhũng, những người bòn rút các khoản vay BRI vào tài khoản cá nhân thay vì mục đích sử dụng để phát triển cơ sở hạ tầng.

Trong khi BRI đang được sử dụng để phát triển cơ sở hạ tầng giao thông vận tải trên toàn thế giới do Bắc Kinh kiểm soát, có một mục đích cơ bản bổ sung: đóng vai trò như một cơ chế để thúc đẩy tầm nhìn của Bắc Kinh về “các quy tắc và tiêu chuẩn chung” trên toàn thế giới như một sự thay thế cho trật tự quốc tế do phương Tây chi phối.

Trong khi BRI lớn hơn thúc đẩy chủ nghĩa trọng thương của Trung Quốc, chủ nghĩa tư bản độc tài và các hoạt động thương mại nằm ngoài các chuẩn mực quốc tế, thì Con đường Tơ lụa Y tế và Kỹ thuật số là một cuộc tấn công trực tiếp vào các tiêu chuẩn quốc tế trong cuộc đấu tranh để kiểm soát tương lai. Con đường Tơ lụa Kỹ thuật số liên kết trực tiếp với một sáng kiến ​​lớn khác, Tiêu chuẩn Trung Quốc 2035, nhằm mục đích “thiết lập các quy tắc toàn cầu cho các ngành công nghiệp, đặc biệt là trong các công nghệ mới nổi”. Kiểm soát các tiêu chuẩn; kiểm soát các công nghệ.

Như đã lưu ý ở đây, ông Tập tiếp tục lặp lại nhiều điều về “hợp tác đa phương và thương mại và đầu tư” và “quan hệ đối tác chặt chẽ hơn vì sự cởi mở và bao trùm” bất cứ khi nào ông thảo luận về “hợp tác Vành đai và Con đường chất lượng cao”. Ông Tập sử dụng tất cả các từ thông dụng mới nhất thúc đẩy người phương Tây ngày nay, bao gồm cả “xanh và sạch”, “lấy con người làm trung tâm” và “bền vững” mà không bao giờ xác định chính xác ý nghĩa của những thuật ngữ này. Trên thực tế, các từ và cụm từ là sự tô điểm để che giấu ý định của Trung Cộng nhắm thẳng vào việc tiếp cận và kiểm soát các nguồn tài nguyên thiên nhiên và hăm dọa các “đối tác” BRI của Trung Cộng khi các hóa đơn cho các khoản vay Trung Quốc đến hạn.

Trong các tuyên bố công khai của mình, ông Tập đã công khai tuyên truyền về lòng vị tha được cho là của Trung Cộng khi theo đuổi BRI, nhưng thực tế thì ngược lại—cũng giống như tất cả các tuyên bố hoành tráng của ông Tập liên quan đến hợp tác đa phương, các bên cùng có lợi, và “tương lai chung” của nhân loại. Ông Tập không để ý tuyên bố rằng “tương lai chung” sẽ được sắp xếp theo các điều khoản của Trung Cộng, chứ không phải theo các điều kiện của trật tự quốc tế dựa trên thị trường tự do hiện có. Quan điểm của Trung Cộng về “chia sẻ tương lai” là Trung Quốc sẽ “chia sẻ – và kiểm soát” bất kỳ và tất cả các quốc gia có thể cung cấp các nguồn tài nguyên thiên nhiên cần thiết để thúc đẩy ngành công nghiệp Trung Quốc, và bẫy nợ BRI là cơ chế để thực hiện việc “chia sẻ” đó. Liên minh các Quốc gia bị Giam giữ của Ủy ban về Mối nguy hiện tại: Trung Quốc đã giải mã hoàn hảo “lời nói của ông Tập” về BRI trong báo cáo thường niên đầu tiên của mình (nhấn mạnh thêm): “Do đó, hiệu quả thực tế là một cái bẫy nợ cho phép hình thành nên đế chế thuộc địa của Trung Quốc trên toàn cầu.”

Lời kết
Con đường tơ lụa, hệ thống trục tâm—nan hoa, mạng nhện, Rồng Nhện (Bắc Kinh) —tất cả các con đường đều dẫn đến Trung Cộng. Lòng vị tha của Trung Cộng thực sự là về sự kiểm soát của Trung Cộng, và BRI nhắm thẳng vào sự kiểm soát chứ không phải lòng vị tha! Bất chấp những tuyên truyền không ngừng về “lợi ích” của BRI từ các hãng truyền thông của Trung Cộng và những tiếng nói đồng điệu bên ngoài Trung Quốc, BRI trên thực tế là một phương tiện ranh ma để xây dựng và kiểm soát một đế chế toàn cầu do Trung Cộng thống trị. Các quốc gia tham gia hợp đồng BRI có thể thu được ít và mất nhiều trong một chặng đường dài, bao gồm ngay cả các quyền tự do của các quốc gia này.

error: Content is protected !!